Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Google Search

[T, truyện dài] Tử Khúc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

[T, truyện dài] Tử Khúc

Bài gửi by Kaetta on Fri Apr 17, 2009 6:08 pm

Author : Kaetta
Beta reader : Kaoru Arashi, Kiwi_chan.
Rating : T
Genre : Khá nặng chữ “tình”, không-phải-là-thể-loại-kinh-dị, tớ viết fic này ra, không nhằm mục đích đó. Bạn nào vào fic này chỉ vì mê thể loại kinh dị xin phiền nhấn nút back, thanks.
Summary : Xin lỗi, vì tớ chỉ là mộng, mộng của người khác.
Note : Chẳng biết một số chỗ bài hát bằng tiếng Nhật có dịch đúng không nữa. TT___TT Tiện thể đây chính là phiên bản 2 của Tử Khúc. Xin hãy thứ lỗi cho kẻ bất tài này. TT___TT

(quả thật, khi cho ra phiên bản 2 này, hoàn toàn không mong sẽ được ủng hộ =.= ==> viết dở mà, chịu thôi ~_~)

===================

“Tỉnh lại đi Tử Tiên. Ngươi không thể chết dễ dàng như vậy được, hãy là ngươi như lúc trước, hỡi kẻ gieo rắc nỗi sợ hãi của thế gian.”

“Để làm gì ?”

“Nếu ngươi tỉnh lại, và tiếp tục tốt ‘công việc’ của mình. Ta sẽ cho ngươi một điều ước.”

Một ác nhân cũng có ước nguyện của riêng mình...


“Vậy thì tôi ước...”


***

Có một câu chuyện xưa kể lại rằng...

Ngày xưa rất xưa ấy, có một vị thần luôn căm ghét loài người – thứ mà vị ấy cho là hạ đẳng, nên đã quyết định tạo ra một thứ sinh vật với mái tóc đen dài mượt mà và đôi mắt đỏ của máu – một thiếu nữ tuyệt trần trong bộ kimono đỏ đen pha lẫn. Sinh vật ấy không “đẹp” như vẻ ngoài của nó. Cứ mỗi đêm rằm, nó lại tìm nạn nhân để hút hồn của họ, không phải bằng sắc đẹp, mà là bằng giọng hát lạnh như băng của mình :

“Kaerimashita...
Kono yowai no shinrei...
Kimi no yorokobi wo kasumete kureta...
Sono kiyuu to kunou ga ageru...
Sumanai sumanai...
Gyodai no shinrei...
Kirei no yume ga nai...
Osoroshii no kyoumu ni kita...
Kite kureta...
Jigoku e kite...
Shinrei no touhu no tokoro...
Kite kureta...
Kite...
Ore no chisai to kowai shinrei...”

(Ta đã đến…
Hỡi linh hồn yếu đuối kia…
Ta đến để cướp đi niềm vui sống của ngươi…
Thay vào đó là nỗi sợ hãi và đau khổ tột cùng…
Tiếc thay tiếc thay…
Linh hồn nào ta đã chọn…
Giấc ngủ của ngươi sẽ không còn những mộng đẹp…
Mà thay vào đó là những nỗi kinh hoàng của ác mộng…
Hãy đến với ta…
Đến với chốn địa ngục…
Nơi mà các linh hồn luôn muốn né tránh…
Hãy đến với ta…
Đến với ta…
Hỡi sinh linh bé nhỏ…)

Và rồi thì nó cũng có tên – một cái tên mà ai nghe cũng phải khiếp sợ : Tử Tiên ! Nó là “tiên” ? Phải. Vì nó được tạo bởi một vị thần. Thế nhưng nó không đem hạnh phúc đến cho người khác, mà lại là nỗi sợ hãi luôn ẩn mình trong mỗi người – cái chết. Vì vậy nó có chữ “tử”. Tử Tiên – một nàng tiên của cái chết, và ca khúc mà nó luôn ngâm nga... để hút hồn họ : Tử Khúc. Nhưng nó không thể sống bình thường giữa nhân gian chung với những người bình thường – con mồi của nó. Nó cần có một thân thế, phải, một thân thế để có thể tồn tại như những người bình thường. Và thế rồi vị thần ấy quyết định tạo ra một thứ khác nữa, thứ này không phải “sinh vật” vì chính tên của nó – một thứ không-hoàn-thiện đã nói lên tất cả : “Mộng”. Nghe thật xa vời và hư ảo, vì nó vốn thế. Nó sống phụ thuộc vào Tử Tiên, không có Tử Tiên, không có nó, và cũng vậy, ngược lại, không có nó, Tử Tiên chỉ là kẻ phiêu bạt không chốn để về.Tuy rằng vậy, tuy rằng nó không phải là một tạo vật hoàn thiện, nhưng hễ bất kì thứ gì sinh ra trên thế gian này đều có một cái tôi của riêng nó, và cái tôi của nó – theo thời gian ngày càng mạnh mẽ lên, nó đang cố nói : “Tôi ở đây”. Và lời nói ấy ngày càng rõ ràng, mạnh mẽ, Tử Tiên biết điều đó, nhưng không lo lắng, một sát nhân không bao giờ biết lo. Thế rồi, một vị thần khác – vị này là đấng tạo nên con người, nên trước tình cảnh ấy, Ngài đã tạo ra một linh hồn bất diệt, sẽ được sinh ra dưới hình dạng một người bình thường, không ai biết họ là ai, nên đối với nhân gian, họ chỉ là Kẻ Vô Danh. Và vì thế, những hồn ma cũng chỉ đơn giản gọi họ là Kẻ Vô Danh. Họ, là người bình thường với những khả năng đặc biệt mà chỉ mình họ biết, họ, có thể hồi sinh sau khi chết vì phải tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình : Truy đuổi Tử Tiên và cứu những nạn nhân tiếp theo mà Tử Tiên có thể sẽ nhắm tới.. “Họ” thực ra chỉ là cùng một người, nhưng mỗi lần hồi sinh lại là một cái “tôi” khác nhau, và cứ thế “tôi” chồng chất “tôi”. Điều đó khiến những ai biết rõ “họ” phải cùng suy nghĩ và đặt ra câu hỏi : Sẽ thế nào nếu cái “tôi” tiếp theo chỉ là một kẻ hèn nhát, không thể truy đuổi được Tử Tiên ? Một câu hỏi mà không ai dám hé môi, và vì thế chẳng có giả định nào sẽ được đưa ra. Nhưng chuyện sẽ còn oái oăm hơn nữa khi...

Thợ săn lại đi yêu con mồi của mình
.
.
.

_________________
avatar
Kaetta
F.I.C.T.
F.I.C.T.

Nữ
Tổng số bài gửi : 183
Age : 22
Đến từ : Hell Or Heaven?
Sở Thích : Lười...
Tính tình : Lười...
Lĩnh vực văn chương : Nội Dung/Cốt Truyện
Điểm :
7 / 9997 / 999

Số lần bị warn :
1 / 91 / 9

Reputation : 3
Points : 31
Registration date : 09/08/2008

Xem lý lịch thành viên http://fan-fiction.chinhphuc.info

Về Đầu Trang Go down

Re: [T, truyện dài] Tử Khúc

Bài gửi by Kaetta on Fri Apr 17, 2009 6:10 pm

Chương 01 : Xin chào, cậu là ai ?

Giọng một phát thanh viên dõng dạc vang lên đều đều :

- Hôm qua, một cô gái khoảng hai mươi tuổi đã chết không rõ nguyên do. Lục phủ ngũ tạng của cô vẫn còn nguyên, chỉ có trái tim là bị lấy mất. Hiện giờ các bác sĩ vẫn đang cố làm rõ...

Một con bé với mái tóc đen dài xõa ra đang nằm sấp trên giường với chiếc tivi đối diện, tay nó thôi nghịch nghịch cái rề-mốt và miệng thì thôi chửi con mèo khi nghe bản tin buổi sáng – một chương trình mà đáng lẽ nó chẳng bao giờ thèm chuyển sang nếu không vì con mèo nhà phá phách và... một tin tức cực kì nóng hổi đang được chiếu. À vâng, bây giờ là buổi sáng, và là ngày thứ hai đầu tuần, điều quan trọng hơn nữa là, nó sắp trễ học. Ấy vậy mà nó vẫn ung dung nằm coi tivi được mới hay chứ. Nó cóc sợ, sao cũng được, chỉ cần dở cái bộ mặt mèo ra là bảo đảm bác bảo vệ hay bất kì thầy cô nào cũng sẽ cho qua. Mẹ nó biết thế, cũng chỉ đành thở dài ngao ngán. Tiểu quỷ !

- Tắt ngay cái tivi rồi xuống ăn cơm ! Coi chừng trễ bây giờ ! – Tiếng của một người phụ nữ đã có tuổi ở dưới lầu lanh lảnh vang lên, quả thật là người ta khi nhìn thấy cảnh này cũng phải phục bà vì... giọng khỏe đến không tưởng của mình. Thật ra thì trước kia giọng bà nhỏ nhẹ lắm cơ, ai nghe cũng thích, nhưng từ khi sanh con bé Furu này ra, cho dù không muốn, mỗi ngày bà đều phải luyện tập phổi của mình bằng cách vừa chiên trứng, vừa hét Furu xuống ăn sáng rồi đi học. Những người hàng xóm cạnh bên cũng nghe thấy nhưng lại không bao giờ lấy làm phiền vì như vậy họ đỡ mất công phải hét con họ xuống ăn cơm ! Giọng của bà đủ to cho các cô cậu học sinh hàng xóm nghe thấy và giật bắn mình ngồi dậy.

- “Coi chừng” nghĩa là “chưa trễ học”, mà “chưa trễ học” nghĩa là “còn sớm” mẹ à ! – Furu giở giọng cũ ra, giọng của nó không to bằng bà, nhưng cũng là gấp đôi với người bình thường. Đúng là ngôi nhà không bao giờ có được sự yên tĩnh mà nó hằng ao ước ! Bằng chứng là chỉ mới sáng sớm đã có một màn đấu khẩu hòanh tráng giữa hai mẹ con mà chẳng biết ai thắng ai bại.

Nó cầm cái lược chải đầu cột cho tóc cao lên, lết từng bước xuống bậc cầu thang, rề rà nhấc thân vào bàn và uể oải cầm cái thìa lên múc cơm ăn. Rồi cũng với tốc độ như thế, nó quàng cặp lên vai và bước ra khỏi nhà về phía trường học chẳng xa là mấy...

***

- Hôm nay chúng ta có một bài kiểm tra mười lăm phút đột xuất. – Giọng cô giáo vang vang trong lớp, khiến cho tụi học sinh đứa nào đứa nấy mặt tái mét. Duy chỉ có một tên mặt mày vẫn tươi rói, dường như chẳng bị lời thông báo của ảnh hưởng gì. Cô liếc xéo kẻ đó, nghiến răng ken két, nói – Và cô khuyên em Furu, đừng nghĩ mình giỏi mà ra vẻ ta đây, bài này không học không cách nào kiểm tra được đâu.

Tuy nhiên nó vẫn cứ bình thản nghịch nghịch cây bút bi trên bàn, hình như chẳng có từ nào cô nói lọt vào cái lỗ tai vốn-điếc-từ-lúc-mới-sinh-ra của nó. Ờ... gọi nôm na là bệnh điếc bẩm sinh ấy mà. Nó uể oải giựt tờ giấy đôi, kẻ ô điểm lời phê. Sau đó, cố gióng cái đôi tai điếc đặc của mình để hứng lấy từng từ cô nói, chép xong câu hỏi, nó ghi chữ bài làm, rồi... ngồi vắt chéo chân lên bàn. Thảnh thơi. Cô nhìn thấy cảnh tượng quen-thuộc ấy cũng chỉ đành ngao ngán lắc đầu, không một từ ngữ nào có thể diễn tả đầy đủ cô học sinh quái-đản và lì lợm này, phải, không một từ nào. Còn một phút, một khoảng thời gian quá ngắn so với một bài kiểm tra dài cả hai trang giấy, ấy vậy mà, đôi mắt của nó cứ láo liên đâu đó ngoài cửa sổ, mặc cho cái tay chép còn nhanh hơn... tên lửa bắn. Một tốc độ thật đáng nể. Cho dù đã quen với cảnh đó, nhưng cô giáo và những đứa đã làm xong bài cũng phải trố mắt ra nhìn hiện-tượng-lạ-có-một-không-hai này. Cả những đứa đang chúi mũi làm bài, cũng phải liếc một cái để rồi tự trầm trồ trong lòng. Ngay vừa lúc nó dừng bút, cũng là lúc cô nói thu bài, đưa tờ giấy kiểm tra cho con lớp trưởng với những nét chữ nguệch ngoạc như gà bới trên đó, hững hờ.

Khi nhận được xấp bài kiểm tra rồi, cô bỏ nó trong cái giỏ da của mình và bắt đầu dạy bài mới, mắt không thôi liếc Furu. Tuy nhiên, nó vẫn tỉnh bơ khều tay cô bạn ngồi bên cạnh mình, một cô bé với mái tóc đen dài mềm mại :

- Nè, Chiri, sáng nay cậu có... – Rồi như sực nhớ ra điều gì, nó khua tay – À mà thôi, quên mất, Chiri chắc chắn chẳng bao giờ xem ti vi vào buổi sáng đâu.

Cô bé kia khẽ cười trước sự trẻ con của bạn mình. Thấy vậy, nó chợt đỏ mặt :

- Thôi đi, chẳng có gì đáng cười đâu. – Bỗng, đôi mắt màu đen của nó to tròn hẳn lên, nhìn thẳng vào đôi mắt cũng một màu đen của Chiri, cái mặt ra vẻ ham học lắm – À này, cậu có bao giờ nghe đến cách giết người mà lục phủ ngũ tạng vẫn còn nguyên, chỉ duy nhất trái tim là bị lấy đi không một dấu tích không ?

Chiri cười, khẽ lắc đầu :

- Không, chưa bao giờ.

Furu chưa kịp thở dài thì :

- Furu, Chiri, không nói chuyện trong giờ học. – Giọng cô giáo ở phía bục xa tắp đều đều, sở dĩ nãy giờ cô không lên tiếng vì quá biết cái giọng của Furu “Em chỉ quay sang mượn bạn cục tẩy”,... Thế nên đợi đến khi cuộc nói chuyện có vẻ chín mùi cô mới quật ngang lưng Furu một đòn đau đớn bằng lời nhắc nhở giả-lạnh-lùng của mình. Khi quay về phía mặt bảng cô còn nhếch môi cười đắc ý nữa mà, dù chỉ là thoáng qua.

Còn về phần Furu thì tức đến điếng người vì bị cô giáo xen vào cuộc nói chuyện. Nhưng cũng đành chịu không làm được gì cả, vì... quả thật cô đã nắm được mấy cái mẹo vặt vãn của nó và “hóa giải” chúng một cách hoàn hảo đến tài tình.

“Reng ! Reng !”

Ôi, cuối cùng thì cũng cảm ơn trời đất, hai tiết toán khủng bố đã qua đi. Nó và Chiri rảo bước xuống căn-tin và quyết định sẽ mua mấy bịch bánh xì-nách (snack) ! Thật ra chỉ có mình Furu lớn già đầu mà còn mới mua thôi, Chiri chỉ đơn giản là đi cùng (sau một tràn nước mắt cá sấu của nó). Thế rồi chúng mới tới một nơi mà có lẽ Furu sẽ chẳng bao giờ tới : Thư viện !

***

Thư viện trường là một nơi to lớn với những cái kệ cũng khổng lồ với hàng ngàn cuốn sách được xếp trên đó. Chúng bao quanh, chiếm hết các tường trong thư viện. Mấy bộ bàn ghế được sắp xếp một cách trật tự, không quá thưa cũng chẳng quá hẹp, vừa đủ để cho người ta dạo bước lụm lấy vài quyển sách và ngồi phịch xuống một cách thoải mái. Một nơi rộng lớn như vậy, chỉ có tiếng giở sách, lật sách, đóng sách, tiếng của đầu bút bị cạ vào mặt giấy và xềnh xệch của dép lê trên sàn, hoặc là vài tiếng cộp cộp của những đôi guốc cao gót. Dù sao, cũng chẳng có mấy người chịu rúc mình trong này vào giờ ra chơi, một số thôi, toàn là những tên đeo mắt kính mọt sách hay mấy thầy cô ngồi rải rác đây đó.

Thế nhưng, Furu chẳng hề đề ý đến những thứ đó, cái máy tính được chế tạo ra đặc biệt dùng để tra “đủ thứ chuyện trên đời” đã cuốn lấy đôi mắt của nó. Bước về phía cái máy và phịch xuống, nó bắt đầu gõ cóc cóc lên bàn phím để tra, Chiri đứng bên cạnh nhìn. Dường như chẳng ai thèm đả động đến cái mày từ lâu, nên một số chỗ bị bụi bám, có thể là đối với họ cái thứ này quá rắc rối hoặc họ thích tra theo kiểu cổ điển hơn. Và đối với nó thì chỉ cần hai chữ “thuận tiện” là “đạt tiêu chuẩn”.

- Tớ đã thử đủ loại từ khóa “các vụ án mạng kì bí”, “moi tim người khác mà lục phủ ngũ tạng vẫn còn nguyên”,... vẫn không hiệu quả. Cậu có ý kiến gì không ?

- Không. – Vẫn là cái lắc đầu khẽ từ Chiri. Nó đành thở dài, chợt, Chiri lại lên tiếng – Hay là cậu thử tra thủ công xem, rất có thể những dữ liệu cậu cần vẫn chưa được đưa vào máy.

- Có thể. – Nó đáp lại cụt lủn, đôi lông mày hơi nhíu lại, dường như đang suy tính điều gì đó. Rảo bước tới những kệ có sách dày cộm mới toanh với những bìa cứng trong đẹp mắt. Với tay, nó định lấy một quyển thì một giọng nói vang lên :

- Cuốn sách đó không có thứ cậu đang tìm đâu.

Furu nhìn đứa con gái ở phía tả của mình, hơi nhíu mày, không hiểu ý. Cô ta chợt cười, chỉ ngón trỏ về phía kệ chứa những cuốn sách cũ kĩ bị bám bụi đầy :

- Cậu sẽ tìm thấy thứ mình cần tìm.

- Làm sao cậu biết tớ đang tìm thứ gì ?

- Dĩ nhiên tớ biết chứ, nếu không, tớ chẳng là người giúp việc của thủ thư.

- Bộ người giúp việc của thủ thư biêt đọc suy nghĩ người khác à ?

Cô ta bật cười, đôi mắt nâu híp lại trong cái mắt kính tròn vo :

- Quả nhiên cậu dễ bị lừa thật. Người giúp việc của thủ thư không thể đọc được suy nghĩ của người khác.

- “Người giúp việc của thủ thư” không thể, chứ không phải là “cậu”. – Chiri lên tiếng, cũng nhíu mày như Furu, nhưng không phải là không hiểu ý, mà là đang dò xét cái gì đó nơi đứa con gái kì lạ này.

- Ý cậu là sao, Chiri ? – Furu quay mặt về phía Chiri, ngạc nhiên.

- Không có gì. Chỉ đơn giản là tớ muốn hỏi cô bạn lạ mặt này là ai thôi. – Chiri đáp, và dĩ nhiên câu trả lời đó càng khiến Furu đau đầu hơn, khi nó định bật hỏi tiếp thì cô ta – kẻ lạ lùng đó lại cười khì :

- Tớ là tớ, không là ai cả. – Đôi mắt chợt trở nên tinh ranh hơn – Thế, cậu là ai ?

Chiri im lặng. “Cậu là ai ?” Xót xa quá... Đôi mắt của cô khẽ nhắm nghiền lại để rồi mở ra trong miễn cưỡng, buồn. Chiri cười xã giao :

- Tớ cảm thấy không khỏe, xin lỗi. – Rồi khuất dạng đằng sau cánh cửa dẫn vào thư viện.

- À, tên của cô bạn đó là gì ? – Cô ta quay sang Furu tươi cười hỏi, làm vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.

- Ừm... Chiri.

- Chiri, cô ấy rất đặc biệt. Cậu cũng vậy. – Nở nụ cười bí ẩn, để rồi chẳng mấy chốc sau đó nụ cười ấy được thay thế bằng một nụ cười xã giao thông thường, cô ta giơ tay ra bắt tay Furu – Xin chào, tớ là Rika.

- À, tớ là Furu. – Furu hơi bất ngờ trước hành động của Rika, nhưng cũng đáp lại xã giao.

- Thế, bây giờ cậu muốn đọc cuốn nào ?

- Ưm, thôi, để khi khác vậy. Tớ không hứng.

Rồi nó tạm biệt Rika và vội vã rời khỏi thư viện đi xuống y tế tìm Chiri để hỏi thăm về tình hình sức khỏe của cô. Nhưng Chiri đã không ở đó.

Tiếng chuông hết giờ ra chơi vang lên, Chiri cũng không vào học.

“Cậu là ai ?”
...

“Tôi là ai ?”


Written by Kaetta
Chương 01 : Xin chào, cậu là ai ?

_________________
avatar
Kaetta
F.I.C.T.
F.I.C.T.

Nữ
Tổng số bài gửi : 183
Age : 22
Đến từ : Hell Or Heaven?
Sở Thích : Lười...
Tính tình : Lười...
Lĩnh vực văn chương : Nội Dung/Cốt Truyện
Điểm :
7 / 9997 / 999

Số lần bị warn :
1 / 91 / 9

Reputation : 3
Points : 31
Registration date : 09/08/2008

Xem lý lịch thành viên http://fan-fiction.chinhphuc.info

Về Đầu Trang Go down

Re: [T, truyện dài] Tử Khúc

Bài gửi by Kaetta on Fri Apr 17, 2009 6:13 pm

Ngoại truyện : Ngươi là ta.

Mọi thứ chợt sụp đổ, vỡ ra như khi người ta dùng búa đập vào tấm kính nào đó. Lạc lõng trong màn đêm đen thẳm. Dưới chân, những cánh tay đầy máu nhô lên kêu cứu, những tiếng than ai oán. Sợ, chạy, chợt, một giọng nói cất lên, như tiếng chuông gió vang hoài không dứt :

“Ngươi là ta”

...

- Hôm nay con lại mơ thấy một giấc mơ đáng sợ lắm mẹ ạ. – Đó là một cô bé với mái tóc đen dài mượt mà đang ngồi trong bàn ăn phụng phịu.

- Nếu sợ thì con đừng cố nghĩ tới nữa. – Một người đàn bà phúc hậu với mái tóc đen dài được cột cao lên đang bưng khay thức ăn ra.

- Nhưng, hôm qua con cũng mơ thấy nó, hôm kia con cũng mơ thấy nó, hôm nào con cũng mơ thấy nó ! – Cô bé giãy giụa, ra vẻ khó chịu.

- Vậy thì ngày mai chắc chắn con sẽ không mơ thấy nó nữa. – Bà mẹ lại cười.

- Không ! Chắc chắn giấc mơ đó sẽ ám ảnh con suốt đời !

- Thôi nào, Chiri yêu dấu của mẹ, chẳng có gì phải sợ cả, đó chỉ là một giấc mơ thôi mà.

- Không ! Nó không chỉ là một giấc mơ ! Trong giấc mơ đó, cứ vang vang mãi câu nói : “Ngươi là ta”. Đáng sợ lắm !

- Không đâu, Chiri là Chiri. Chiri rất mạnh mẽ. Mẹ tin Chiri có thể thắng được mọi nỗi sợ.

- Thật... chứ ?

- Thật.

...

“Chiri là Chiri. Chiri rất mạnh mẽ. Mẹ tin Chiri có thể thắng được mọi nỗi sợ.”


- Có chuyện gì mà cậu cứ thừ người ra thế, Chiri ?

- Không, không có gì. Chỉ đơn giản là nhớ đến một số chuyện...

Tôi không là tôi. Tôi không mạnh mẽ. Tôi không tin rằng mình có thể thắng được mọi nỗi sợ.

Vì...

“Ngươi là ta”...


Written by Kaetta
Ngoại truyện : Ngươi là ta.

_________________
avatar
Kaetta
F.I.C.T.
F.I.C.T.

Nữ
Tổng số bài gửi : 183
Age : 22
Đến từ : Hell Or Heaven?
Sở Thích : Lười...
Tính tình : Lười...
Lĩnh vực văn chương : Nội Dung/Cốt Truyện
Điểm :
7 / 9997 / 999

Số lần bị warn :
1 / 91 / 9

Reputation : 3
Points : 31
Registration date : 09/08/2008

Xem lý lịch thành viên http://fan-fiction.chinhphuc.info

Về Đầu Trang Go down

Re: [T, truyện dài] Tử Khúc

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết